Showing posts with label dulịch. Show all posts
Showing posts with label dulịch. Show all posts

Saturday, 19 May 2012

CHIỀU TRÊN PHÁ TAM GIANG - Huế 5/2012

Nghe đến Phá Tam Giang thì chắc ai cũng liên tưởng đến hai chuyện :
1- Câu thơ : 
Thương em anh cũng muốn vô, 
Sợ truông nhà Hồ, sợ phá Tam Giang
Thực ra hai câu này chỉ còn là hoài niệm về quá khứ vì bây giờ con người đã lấn lướt làm ăn sinh sống tấp nập trên đầm phá. Đâu còn cảnh hoang vu lau sậy thuở lưu dân đi mở cõi.
2- Bài hát về cuộc chiến VN của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh (phổ thơ Tô Thùy Yên)  : Chiều trên phá Tam Giang 
Chiều trên phá Tam Giang, anh chợt nhớ em, 
nhớ ôi niềm nhớ ôi niềm nhớ đến bất tận, 

em ơi em ơi em ơi. 
Chiến tranh giờ đã qua đi, anh và em chắc cũng lại về bên nhau nhưng phá Tam Giang vẫn là một địa danh được nhắc nhớ.
Chính vì vậy, nên andro tui quyết định đi thăm phá Tam Giang một chuyến.

Sáng hôm ấy khi hỏi thăm đường , tui tình cờ làm quen với một anh xe ôm . Anh này rất rành về các điểm du lịch và đã vạch ra cả một kế hoạch thăm đầm phá rất hấp dẫn : chụp cảnh hoàng hôn, thăm thành phố mộ, đi thuyền trên phá, thưởng thức hải sản ... Mà tiền xe chỉ co 150K. Quá OK luôn.
Đến 4 giờ chiều lấy phone ra gọi cho anh ấy thì ôi thôi tìm hoài không ra cái số phone ! Thì ra lúc nhập số mình quên save lại ! Số trời đã định.
Thế là chuyển sang phương án 2 : thuê xe honda tự đi (taxi thì quá đắt). Giá thuê xe gắn máy ở Huế rẻ (50K- 100K/ngày).
3 chàng trai trên hai chiếc Wave phóng vèo vèo trên con đường xứ Huế, lòng phơi phới hướng về phá Tam Giang mà chả biết nó ra sao và đi đường nào. Mình chỉ nhớ là đi đường lê Lợi, thẳng hoài đến Nguyễn Sinh Cung ngang qua nhà máy bia. Trên đường hôm nay nhiều cô gái Huế xinh đẹp, ăn mặc mát mẻ, chở nhau chạy vèo vèo làm các chàng chạy theo mệt nghỉ. Chạy đã một hồi qua cầu Thuân An, hỏi thăm mới biết lộn đường. Thế là phải quay ngược lại một quãng khá xa !
Dọc đường chúng tôi đi ngang qua những cánh đồng lúa vàng ươm, mùi rơm rạ mộc mạc tỏa đầy không khí. Trưởng đoàn là tôi hối các bạn chạy nhanh sao cho đến cầu Tam Giang ( cầu Ca Cút) trước 6 giờ để kịp ngắm cảnh hoàng hôn. Sau này tôi sẽ phải hói tiếc vì không dừng lại vài phút để chụp những cánh đồng vàng mơ trong chiều hoàng hôn.
Đúng 18 giờ 3 phút xe dừng trên cầu Tam Giang. Theo dự báo thời tiết mà tôi đã cẩn thận tra cứu thì mặt trời lặn vào 6 giờ chiều. Nhưng ... 
Đời nó hay ở cái chữ nhưng này đấy. 
" Hôm nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm ", trời nhiều mây trắng mây đen mù mịt nên che hết cả ánh tà dương. Trước mắt chúng tôi là một vùng sông nước lờ nhờ, nhạt nhòa. Vài chiếc thuyền chài lờ lững trôi trong chút ráng chiều vàng vọt.

Photobucket
Photobucket
Mặt nước được chia cắt bởi những vuông tôm.
Photobucket
Trong vòng 5 phút cảnh vật trở nên mờ mịt, một màn sương trắng từ ngoài biển kéo vào. Cái hoàng hôn lộng lẫy trên phá Tam Giang chả thấy đâu, giờ chỉ còn sương mờ giăng mắc chập chùng y như Dalat . Vậy chứ nhiều khi lên Dalat lại chả có sương mù !!!
PhotobucketPhotobucket
Phía sau hàng dương mờ mờ là một dải đồi ngăn cách phá với biển. Đó chính là định nghĩa về phá đó các bạn. Vùng nước được ngăn cách với biển bởi một dải đất.Chúng tôi đứng hóng gió, tán chuyện vu vơ nhìn cảnh mênh mông sông nước. Cầu Tam Giang giờ đã lên đèn.
Photobucket
Chúng tôi lên xe quay ngược lại và rẽ vào một con đường nhỏ dẫn vào một làng chài cặp theo phá Tam Giang. Những chiếc ghe nhỏ mong manh đang neo đậu trong nhạt nhòa của giây phút chuyển giao giữa ngày và đêm.
Photobucket
Chúng tôi đứng chuyện vãn với một ngư dân . Ông chậm rãi kể lại công việc đánh cá hàng ngày, về cuộc sống còn khó khăn nơi đây. Tôi bấm nốt những khung ảnh cuối cùng. Chiều trên phá Tam Giang của chúng tôi là như vậy đấy.
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Sau đó chúng tôi hướng về một địa danh lạ lẫm : CỒN TÈ.
Nếu nãy giờ khung cảnh thật hiu hắt thì giờ đây ánh điện lấp lánh và hàng dãy xe hai bánh, bốn bánh đậu quanh một vùng đầm nước báo cho chúng tôi biết là mình đã đến nơi ăn nhậu !
Từ giã hoàng hôn, 3 đứa chúng tôi chọn một cái chòi nhỏ và chui vào đó. Tôi khoan khoái dựa lưng và duỗi dài đôi chân mệt mỏi của mình. Các món ăn lần lượt được bưng ra.
Nghêu hấp xả : thơm ngon, đậm đà.
Mực tươi nướng : dòn , ngọt. 
Cá vược hấp và nấu cháo : tươi rói và béo.
Ba anh em vừa ăn vừa tâm sự. Bia thì uống có chừng mực vì còn phải chạy xe về.
Lo ăn nhậu thành ra quên chụp hình ! Gần 10 giờ thì chúng tôi lưu luyến giã từ Cồn Tè. Ai cũng tè một phát xuống đầm nước ngay bên cạnh chòi trước khi leo lên xe về lại Huế.

Andro5/2012

Friday, 18 May 2012

Một quá khứ vàng son : lăng Minh Mạng




Lăng rộng rãi, vừa thanh nhã mà cũng không kém phần uy nghiêm. Vị Vua này nổi tiếng với Minh Mạng thang : " Nhất dạ lục giao sinh ngũ tử".

Friday, 18 November 2011

LÊN ĐỈNH NON THIÊNG : Chùa Đồng - Yên Tử

Leo núi ai cũng mong lên đến đỉnh vì đó là nơi cao nhất, thiêng nhất và xa trần thế nhất. 
Từ thưở xa xưa, các nhà sư đã xây dựng trên đỉnh Yên Tử một ngôi chùa bằng đồng, nên gọi là chùa Đồng. Ngày nay việc lên đỉnh núi đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều nhờ hệ thống cáp treo, tuy nhiên bạn vẫn phải leo núi một đoạn khoảng non 1 km. 
hp_8771 

Dọc đường có một pho tượng có hình người gọi là tượng An Kỳ Sinh, theo tên môt đạo sĩ đã lên núi tu luyện, chế linh đan và khi mất đi hóa thân thành tượng đá.
hp_8668
hp_8666
Đường đi lên núi dốc và quanh co, chúng tôi men theo các lối đi nhỏ hẹp xen giữa các tảng đá đi dần lên cao.


 hp_8756
hp_8730
Và rồi xa xa, chùa Đồng đã thấp thoáng hiện ra.
hp_8719
Khánh chùa Đồng
hp_8718
Chuông chùa Đồng
hp_8738
hp_8757
hp_8759
Ngôi chùa hiện nay được khánh thành năm 2007 đúc bằng đồng nặng 70 tấn, nằm ở vị trí cao nhất (1068m), thiêng liêng nhất và là nơi hội tụ được linh khí của trời đất. Tam Tổ Trúc Lâm và các vị thiền sư thường chọn nơi đây để thiền định
Tu tây tu đông
Chưa về chùa đồng chưa đắc quả tu
hp_8742
hp_8729
Thế ngày nay con cháu ngài 'thiền định' , tu tập ra sao ?
hp_8762
Theo dòng người chen chúc , đu bám lên chiêm bái ngôi chùa thiêng, người ta đã :
- Thi nhau hành hạ chùa Đồng : ngôi chùa tội nghiệp nằm lọt thỏm giữa rừng người và đau đớn bị bào mòn không phải bời mưa nắng mà bởi hàng vạn bàn tay thi nhau dùng tiền chà xát vào vách chùa.


Quả chuông cũng chịu chung số phận, hiện tượng 'xát tiền' đã làm quả chuông bạc trắng và chữ nho mòn vẹt hẳn.

Tượng đá ngài đạo sĩ An Kỳ Sinh mà họ cũng không tha ! Chà cho láng luôn !


May thay ngày tôi lên núi không nhằm mùa lễ hội và các khách thập phương hôm ấy cũng không ai có những hành động như trên. Mà nếu có ai móc tiền ra chà thì đã chắc gì Andro tui không bắt chước. Cái đó gọi là " hội chứng bầy đàn ". Trong đàn thú hễ có một con cắm đầu chạy là cả đàn rùng rùng chạy theo. Hôm ấy nếu có một người rì rầm khấn, rồi lấy tiền ra xát lên chuông lên chùa thì ...
Thôi đến giờ xuống núi rồi. 

hp_8770
hp_8735
hp_8751
hp_8762
hp_8853
hp_8782
Chúng tôi lại trở về theo lối cũ : tượng An Kỳ Sinh, ga cáp treo, chùa  Hoa yên, Vườn tháp và cuối cùng là Suối và chùa Giải Oan. hp_8845
1
4
2
Chuyến đi thăm Yên Tử khiến tôi thực sự khâm phục Phật Hoàng Trần Nhân Tông với những suy nghĩ và viêc làm vừa rất đạo, vừa rất đời - làm vua, dẹp loạn, soạn kinh và sau cùng ẩn nơi cửa thiền do mình sáng lập - hệ phái Trúc Lâm Yên Tử.

Saturday, 20 August 2011

Sex In The Air (p.2) - illustrated

Bài này viết nhằm minh họa phần nào cho bài Sex In The Air .

Dọc bãi biển của thành phố Pattaya ban đêm
Tôi ngồi trên xe bus và chụp được cảnh này.Máy phải tăng độ nhạy đến 6400 ASA mới ghi hình được vì trời rất tối. Có lẽ không cần thuyết minh các bạn cũng hiểu được phải không ạ ? Một thành phố mà hoạt động đĩ điếm khắp nơi thì không biết nên buồn hay nên vui nữa ?


Thôi thì mỗi người mỗi lựa chọn.
"Mua vui cũng được một vài trống canh".

Saturday, 14 August 2010

DALAT : Cafe TÙNG - To be or not to be

Uống cafe Tùng thì mình cũng phải 'trí tuệ' một chút cho xứng tầm với nhạc sĩ họ Trịnh, ca sĩ Khánh Ly, nhà văn Nguyễn Tuân, nhiếp ảnh gia Phước Khùng MPK ... , cho nên " nhà blogger"  Andropause mới phải viện dẫn câu nói của đại văn hào Shakespear. Lý do là sau khi thưởng thức cafe tại đây thì tôi tự hỏi lòng mình không biết lần sau có nên trở lại hay không - to be or not ??? 


Chào đón tôi là cái vỉa hè bé tí chật xe gắn máy và phải chật vật lắm tôi mới nhét được cái xe của mình vào. Bên trong, sau khung cửa kính rộng lừng danh, nơi mà bao đôi mắt của những tâm hồn sâu thăm thẳm đã từng nhìn xuyên qua đó dõi theo những bước chân lãng tử, là một cái ghế sofa dài bọc simili chạy sát tường. Khách trong quán cũng đông nhưng không thấy ai có dáng nghệ sĩ - tóc dài, râu ria xồm xoàm, quần áo bụi bụi ... Bàn ghế rẻ tiền và kiến trúc tân cổ chõi nhau lại được 'phá cách'  thêm bởi họa phẩm mà ai cũng biết - bức Mona Lisa của De Vinci !!! Phía tôi ngồi thì treo hai bức sơn dầu màu tối đen như đêm ba mươi không hiểu là vẽ cái gì ?! 
Đó là chưa kể một cái TV LCD to tổ bố nữa chứ !





Tiêm nhiễm văn hóa 'suy đồi' tây phương, trong lúc chờ cafe đem ra, Andropause tôi thầm mơ rằng phút chốc đây sau cái quầy tính tiền sẽ là một mỹ nhân da trắng ngần, cổ cao ba ngấn, gò má ửng hồng đặc trưng con gái Dalat trong chiếc manteau màu huyết dụ ... Thế nhưng hiện thực phũ phàng quá khi đi tới đi lui chỉ là một cô phục vụ gầy gò khoác tạp dề ! 

Tôi tự nhủ :
-  " Thôi mình diễm phúc được ngồi nơi các văn nhân nghệ sĩ đã từng lui tới là được rồi !" .
 90% khách hàng vãng lai chắc cũng nghĩ như tôi thôi. Tôi không dám bao gồm cái ý nghĩ báng bổ ấy cho những người Dalat, những người của thập niên 70, những người đã thuộc bài 'Main dans la main" hay nghêu ngao " Tình khúc cho em" , đắm đuối với "Vũng lầy của chúng ta" của đôi trai tài gái sắc Lê Uyên - Phương. Những người đang sống cùng với những kỷ niệm vô giá của một thời 'oanh liệt'. Nhưng kỷ niệm vô giá của bạn không chắc là có giá trị với tôi ! Chiếc sofa thiêng liêng nơi đôi tình nhân thầm thì lời yêu ngày ấy đối với tôi cũng chỉ là sofa để ngồi thôi. 



Đến quán thì cũng phải nhận xét một chút về cafe chứ mặc dù nhiều khi mình vô quán cafe đâu phải để uống cafe. Ly tách rẻ tiền, xài hàng khuyến mãi của nhãn trà Lipton và tôi chỉ có thể thốt lên : " Sao mà mọi thứ có thể tầm thường đến thế". Cảm giác này không có khi tôi uống cafe Lâm tại Hà Nội. 
Như vậy sau bao biến chuyển của thời cuộc, người chủ hiện tại qua cách bài trí quán, cách phục vụ khách đã quá ỷ lại vào danh giá 'thời hoàng kim' và biến cafe Tùng lừng danh, chất chứa muôn vàn giá trị tinh thần vô giá thành một thứ có chút  gì giông giống với một loại đồ mã. Và các khách hàng dễ dãi cũng thường 'tự sướng' với thứ đồ ấy.

Andropause
8/2010 

Thursday, 13 May 2010

PHÚ QUỐC

Năm 2005 tôi đã có dịp ghé thăm hòn đảo vốn được mệnh danh là Đảo Ngọc. Chuyến đi để lại những ấn tượng tốt đẹp. Những bãi biển vắng vẻ với bờ cát mịn màng làm tôi mê say. Tôi rất ít chụp hình các bãi biển vì khi đến đó tôi chỉ lo đắm mình vào làn nước trong xanh. Những lúc không tắm biển hay ăn uống tôi lại lang thang ra Dinh Cậu hay chợ Dương Đông chơi. Tôi còn nhớ hôm đó trời có gió mạnh và chả mấy chốc thì mưa giăng mịt mù. Nhìn con thuyền đánh cá chìm trong làm mưa tôi thấy con người thật nhỏ nhoi trước sức mạnh của thiên nhiên

Con người quả thật nhỏ bé khi họ còn phải lần mò bắt từng con cua, con cá.



Hay vất vả mưu sinh như hai chị em mà tôi chợt bắt gặp ở cái cầu ngay chân dinh Cậu.



Ở đây nếp sống chậm rãi, êm ả hơn thành phố của tôi. Ngoài xe gắn máy, xe đạp, còn có một phương tiện di chuyển khác là xe lôi.

Chợ ở đây ê hề các loại hải sản. Tôi say sưa nhìn người ta 'xẻ thịt' mấy con cá bóp to bằng bắp đùi người lớn hay cắt cá thu ra thành từng khứa. Cá tươi nên thịt săn chắc và đỏ hồng. Tôi hỏi bà bán cá là bà có bảo đảm cá này còn tươi không để tôi làm món sashimi (cá sống ăn với mù tạc). Bà ta mạnh dạn trả lời rằng mấy người ngoại quốc thích ăn cá sống cũng còn ra đây mua về ăn, huống chi cậu là người Việt Nam !? Hóa ra người ngoại quốc thì oai hơn người Việt !Tôi cũng mua các nguyên liêu để nấu canh chua như bạc hà, thơm, cà chua, giá ... Rau ở Phú Quốc rất xanh, rất tươi nhưng cũng rất mắc vì phải đem từ đất liền ra.Ngoài ra ở đây còn có một thứ đặc sản lừng danh, đó chín là nước mắm Phú Quốc.Chúng tôi cũng có dịp ghé thăm trại nuôi trai lấy ngọc của người Úc và một cơ sở bán đồ mỹ nghệ. Trong thời gian ở đây, tôi nhớ nhất là bà cụ bán thuốc nam ở chân cầu ngay chợ Dương Đông. Bà cụ trạc tuổi 60-70, vẻ mặt chân chất, phúc hậu của người nam bộ, bà cũng có con cái nhưng không thích nhờ vả nên mua lại các thứ lá , rễ cây dùng làm thuốc để bán lấy tiến độ nhật. Không biết giờ đây bà có còn nơi chân cầu ấy không ?


Tôi nhớ hoài chuyến đi Phú Quốc vào cái mùa giông gió ấy.