Showing posts with label chuyệnphiếm. Show all posts
Showing posts with label chuyệnphiếm. Show all posts

Saturday, 7 July 2012

HÁT NGHÊU NGAO TRÊN BIỂN

Buổi sáng miền biển một ngày nhiều mây, trời và mặt nước sáng lờ mờ ang áng nửa xám nửa xanh.

 

 

Từ cái kè đá nhìn xuống bãi biển là vài ba chiếc thuyền thúng vừa cặp bờ sau những giờ phút vật vờ lăn lộn theo từng cơn sóng vỗ ì oạp. 




Ngồi trên cái kè đá ấy là mấy người đàn bà trung niên, da mặt sạm đen vì nắng vì gió , họ ngóng ra phía khơi xa chờ thúng nhà. 




Tôi ngồi xuống cạnh họ và bắt chuyện. 
Người đàn bà nói :
- Hôm nay con tui vào thành phố thi đại học. Nó tốt nghiệp điểm cũng cao lắm mà sao thi đại học lần nào cũng rớt.
Tôi an ủi :
- Đại học là thi tuyển, thí sinh đông nên họ lấy điểm cao lắm. Ba môn cũng phải 26, 27 điểm. Tui mà thi chắc cũng rớt.
- Thầy thi mà còn rớt nói chi học sinh !
- Bây giờ đại học tư cũng nhiều, nhưng chắc phải đóng tiền nhiều.
- Học trường tư thì dân chài tụi tui chịu không nổi đâu cậu ơi.



Nói rồi bà bước tới một cái võng giăng giữa hai cây dương mọc trên bờ biển. Bà ngả người nằm đong đưa. Gió hiu hiu thổi, ngoài kia trời vẫn mù mịt mây, vài ba chiếc thuyền thúng chao đảo từ từ lần vào bờ.
Tôi hỏi bà :
- Mà bà cho tụi nhỏ ráng thi đại học làm chi ?
- Thì cho nó có cái bằng đại học về làm việc ở tỉnh hay huyện đỡ cực.



Tôi hình dung ra một tương lai xán lạn.

Chàng trai sẽ lập một hợp tác xã đánh cá vừa sản xuất vừa tiêu thụ. Sau vài năm chàng sẽ xây một nhà máy chế biến thủy sản.

Sản lượng tăng vọt, xuất khẩu khắp năm châu bốn bể. Nhiều năm sau chàng mở rộng mạng lưới nhà máy khỏi tỉnh nhà lan ra khắp các vùng biển VN. Nhiều năm nữa chàng thành một thương nhân thành đạt trên trường quốc tế. 
Đến lúc đó chàng có thể sắm cho mình một chiếc thuyền, ra một hòn đảo, thanh thản nằm đu đưa trên một cái võng. Xa xa là cả một bãi biển chạy dài, cát thật mịn và biển thật xanh. Những cây dương run rẩy hát thì thầm theo gió.


Tôi kể cho bà nghe về tương lai của một người thành đạt.



Người đàn bà ngẫm nghĩ rồi nói :

- Mà những gì cậu nói, bây giờ tui và mấy đứa nhỏ cũng có rồi. Ngày nào mà tụi tui chả nằm võng hát nghêu ngao và tắm biển ?! 

7/2012
Andro


Friday, 25 November 2011

NGƯỜI NHẬT SAU THẢM HỌA HẠT NHÂN

Sau chuyến đi thăm Nhật vào mùa xuân này (xem một số bài đã post ở đây :  http://andropause.multiply.com/journal/item/268/268
 tôi cũng thường hay để ý một chút đến các tin tức liên quan đến nước Nhật. 
Hôm nay nhặt được vài mảnh nhỏ hay hay, tôi gủi lên đây cho các bạn cùng xem để hiểu thêm về văn hóa Nhật.

Những hình ảnh về tỵ nạn hạt nhân. Sau thảm họa 11/3, hàng vạn người đã phải rời bỏ nhà cửa ở gần nhà máy điện hạt nhân.

1- NHỮNG VẾT CHÂN KHÔ CỨNG TRONG BÙN







2- NHỮNG NGƯỜI BẮT CHÓ

Photo: Dog catchers

Những chú chó này đang được dụ khị bằng thịt nướng ! Sắp thành mồi nhắm trong tiệm cầy tơ ư ? 

Thưa không ! Đây là đội tình nguyện viên bắt chó. Họ mạo hiểm vào vùng đất bị ô nhiễm phóng xạ của thành phố Okuma để 'cứu' các con vật nuôi. Những con vật này đã bị bỏ rơi khi chủ nhân của chúng phải sơ tán tránh phóng xạ rò rỉ từ nhà máy điện hạt nhân Fukushima Daiichi. Nhưng nhiều người tản cư lại nhớ nhung các chú quá ! Thế là ...

3- GIỮ VỮNG TRUYỀN THỐNG


Tắm onsen (tắm nước khoáng nóng khỏa thân tập thể) là một tập quán văn hóa truyền thống của người Nhật. Trong một trại tạm cư sau hiểm họa sóng thần và rò rỉ phóng xạ, những người đàn ông này cũng tranh thủ tắm  ! 

 Các bạn có thể xem thêm về tắm onsen ở đây :  http://andropause.multiply.com/journal/item/263/263

4- NHÀ NÀO CŨNG LÀ NHÀ


Cụ Nobuko Sanpei, 74 tuổi, một tong hàng ngàn người đang SỐNG trong những 'nhà hộp giấy' như thế này. Cụ cho biết : " Ngột ngạt quá nên tôi cắt một cái lỗ cho thoáng ". 

5-  BAO GIỜ MỚI ĐẾN NGÀY VỀ ?
Thêm vài hình ảnh nữa :

 

Nguồn : tạp chí National Geographic Dec , 2011
Hình ảnh :  David Guttenfelder

Friday, 13 November 2009

Lady goes out. Are you OK ?

Chuyện nhỏ thứ nhất :  Xin lỗi quý vị, em phải về thôi !
Chiều hôm ấy cả đoàn khách đi du lịch Thái lan được chở đến một trung tâm thương mại lớn ở Bangkok để mua sắm. Nguyên thấy mình không có nhu cầu shopping và cũng thèm ăn đồ Thái nên rủ anh hướng dẫn đoàn đi ăn lẩu Suki ở MK restaurant. MK là nhà hàng dạng franchise rất thông dụng trên đất Thái và chuyên món lẩu Suki (có lẽ là Sukiyaki - nguồn gốc từ nhật nhưng chắc đã được Thái hóa). Cả hai vừa ngồi vào bàn thì đã thấy một cô phục vụ mang menu ra để hai chàng chọn các thứ để bỏ vào nồi lẩu. Nồi lẩu thực ra chỉ là một nồi nước lèo trong veo (chắc nấu bắng rau củ), sau đó thực khách tha hồ chọn các thức ăn để bỏ vào : rau muống, nấm, thịt bò, tôm , mực … Đi chơi cả ngày mệt  mỏi, nay được ăn một món ăn ấm nóng nên hai anh chàng nói chuyện rất rôm rả. Bỗng Nguyên có cảm giác dường như có ai đang chăm chú nhìn mình thì phải. Chàng quay ra sau thì thấy cô bé phục vụ  đã đứng sau lưng từ lúc nào và dường như có vẻ hơi bối rối. Nguyên nhìn cô bé và nhướng mắt như thầm hỏi có chuyện gì . Cô ngượng ngùng tiến lên một bước rồi hơi khẽ cúi người nói : “ Thưa quý khách !  Em rất lấy làm tiếc là không thể tiếp tục phuc vụ quý khách được nữa vì đã tới giờ đổi ca. Tuy nhiên một nhân viên khác sẽ thay thế em trong việc phục vụ”. Và khi cô ấy nói Nguyên cảm thấy có môt sự chân thành trong câu nói ấy, chàng cảm thấy choáng váng vì sự lễ phép này.
Bàn :  Giời ơi đổi ca mà cũng xin lỗi, xin liếc. Cái nhà hàng này thật lắm chuyện, ở chỗ ông thì ông ăn mặc ông , nhà hàng có phục vụ hay không là tuỳ ở nhà hàng !
Nói thêm về lẩu Suki : lẩu này ăn thanh đạm nhẹ nhàng chứ không mỡ màng béo bổ, ăn thua là cái nước chấm gọi là sukiyaki sauce có nhiều tỏi và ớt. Thực khách có thể kêu hàng chục thứ đồ ăn để cho vào lẩu nhưng việc phục vụ và tính tiền không bao giờ lầm lẫn vì tất cả đều được ‘số hoá’. Khi mình order thì cô nhân viên chọt chọt cây bút vô một cái máy to cỡ cái PDA, đến khi tính tiền thì lại lấy cái máy đó ra chọt chọt mấy cái là biết ngay số tiền phải trả.
Bàn : ở VN mình ghét nhất cái vụ tính tiền lộn. Không xài khăn hay đậu phọng thì nhà hàng cứ cố add cái khoản này vô hay đếm lầm số chai bia đã uống, tô phở nhỏ tính giá tô lớn … Chỉ có mấy cha đi uống bia ôm là dễ tính, ính bao nhiêu cũng phải trả !
Chuyện nhỏ thứ hai : I am at the lobby

           22H, trời đã tối rồi mà Nguyên và anh bạn chung phòng vẫn chưa buồn ngủ. Đọc guide book thấy có Bangkok by night  với go-go girl nè, massage nè hấp dẫn quá làm hai anh chàng rạo rực. Làm cách nào để đi đến mấy chỗ này đây. Hỏi khách sạn thì ‘bể’ quá, sợ họ cười . Đúng là bệnh sĩ, muốn chơi mà còn sĩ diện. Sau đó Nguyên nghĩ ra một cách : gọi điện cho anh chàng tour guide Thái. May mà mình cẩn thận ghi số cell phone của hắn. Giờ này đã khuya, anh chàng sau khi hướng dẫn đoàn cả ngày chắc đã về nhà nghỉ ngơi chuẩn bị cho chương trình ngày mai. Thôi kệ liều gọi hắn xem sao. Quả nhiên sau một hồi tút tút thì Nguyên liên lạc được với chàng tour guide và hắn ta cho biết là đang ở nhà. Nguyên trình bày nguyện vọng muốn đi ‘chơi’ và nhờ anh ta chỉ cho một chỗ để đi. Sau một vài giây suy nghĩ anh ta nói : “ 10 phút nữa tôi sẽ gọi lại “.  Trời ơi , Nguyên thấy 10 phút ấy sao dài bằng cả thiên thu. Biết hắn có gọi lại hay không ? “Nó” mà không lại thì biết đi đâu bây giờ ? Hay là leo lên taxi bảo nó chạy đại đến mấy chỗ vui chơi nhưng mà nghe lời mấy thằng taxi coi chừng bị gạt mất hết tiền thì chết …Nguyên và bạn hồi hộp đợi chờ. Tim chàng đập thình thịch như trống đánh. Bỗng nhiên chuôngđiện thoại trong phòng reo vang : Reeeng …. Reeeeng …. Nguyên chụp vội ống nghe, tay cầm sẵn cây viết để chuẩn bị ghi địa chỉ xóm đèn đỏ. Tiếng chàng tour guide vang lên rõ mồn một giữa đêm thanh vắng : “ I am at the lobby !”. Trời ơi , anh chàng đã về nhà rồi mà còn quay trở lại đây sao. Nguyên và bạn chạy xuống lobby, anh ‘bạn’ đã đứng chờ ở đó toét miệng cười và nói : “ Thấy mấy ông không rành , tôi chạy đến đây chở mấy ông đi luôn cho tiện. Khi nào xong việc chỉ cần đón taxi về lại khách sạn nhé!”. Thế là anh chàng lái xe đưa Nguyên và người bạn đến một khu ‘entertainment complex’ rất ư là ‘number one’.
Bàn : ở xứ chàng, mỗi khi có ai đó mà mình nhờ chuyện gì mà họ nói : sẽ gọi lại, sẽ trả lời, sẽ gửi mail … thì gần như đồng nghĩa là họ sẽ không gọi lại, sẽ không trả lời !!! Còn về du lịch thì ai mà hổng nhớ chuyện bỏ luôn khách trên đảo, tàu ta ta cứ đi.
Chuyện nhỏ thứ ba : Lady goes out. Are you OK ?

        Ngày thứ ba của hành trình cả đoàn đi thăm Pattaya. Nó chỉ là một thành phố nhỏ ven biển giống giống như Vũng Tàu. Nhưng sau khi đi một vòng Nguyên nhận thấy bãi biển ở đây chật hẹp và nứoc biển thì đục ngầu vậy mà sao thành phố này lại lôi cuốn khách du lịch đến thế ?
(còn tiếp)

Thursday, 5 November 2009

VUA XIÊM LA QUẢ LÀ HẾT XẨY !

Một ngày như mọi ngày, cảm thấy cuôc sống sao mà đơn điệu quá, Nguyên – chàng trai nước Việt – log in , Google search và book vé của một  hãng hàng không giá bèo với điểm đến là Bangkok. Chỉ sau hơn 1 giờ bay, chàng đã đặt chân lên đất Thái. Tại sân bay Suvarnabhumi Nguyên mau chóng làm thủ tục nhập cảnh. Trong khi chờ đợi lấy hành lý , chàng đi lang thang quan sát. Kể từ đây, là một đại diện cho nước Việt giàu đẹp và có 4000 năm văn hiến, Nguyên sẽ kể lại cho chúng ta những gì mà chàng tâm đắc nhất trong chuyến Thái du này.
Nguyên thấy có nhiều kệ nhỏ để rải rác dọc các lối đi trong sân bay, chàng bước đến thì thấy đó là các tờ quảng cáo nhà hàng, khách sạn … và bản đồ thành phố. Nguyên lấy một tấm bản đồ để sau này tiện nghiên cứu đường đi nước bước. Trên đường đi ra khỏi sân bay, Nguyên lại thấy có nhiều quầy khác với các loại bản đồ khác nhau. Vốn bản chất tham và nhỏ nhen, Nguyên gom hết các loại bản đồ, free mà, tội gì không lấy ! Tổng cộng có 6-7 loại bản đồ, dân du lịch Bangkok khỏi lo lạc đường. Tất cả các con đường đều in bằng ba thứ tiếng – Anh, Hoa và Thái. Tra bản đồ Nguyên thấy ngay khách sạn mà chàng đã book trước. Vua Xiêm hay thật, cung cấp ngay cho du khách những thông tin cần thiết nhất ngay khi họ vừa đặt chân lên đất Thái.


Sau khi đổi tiền, Nguyên đón taxi về khách sạn. Chàng lo lắng sợ nạn taxi dù, chạy lòng vòng chặt chém du khách, nhưng ở đây nỗi lo của chàng hoàn toàn tan biến vì vua Xiêm đã bố trí môt loạt các quầy đăng ký taxi. Sau khi ghi địa điểm cần đến (bằng tiếng Thái), nhân viên phụ trách sẽ gọi taxi, thông báo điểm đến cho tài xế, ghi lại số xe vào phiếu đăng ký và đưa cho Nguyên giữ. Như vậy Nguyên đã được hoàng gia Thái bảo kê cho đến khi chàng về đến khách sạn với một chi phí nhỏ là 50 baht. Xe lao vun vút qua những xa lộ thênh thang, xe hơi chạy như mắc cửi, nhà cửa cao ốc khang trang thật khác hẳn khung cảnh ở quê nhà.
          Chạy khoảng hơn 30 phút thì xe bắt đầu vào thành phố, tốc độ xe chậm dần và cuối cùng xe ngừng hẳn lại - kẹt xe rồi - vấn nạn của các đô thị lớn. Ở đây mọi người bình thản chờ đợi nhích lên dần dần, không thấy ai tỏ vẻ ‘khôn ngoan’ cố lấn sang trái hay luồn qua lách lại gì cả. Nhìn chung quanh mình là cả một biển xe hơi, Nguyên nhủ thầm : chủ nghĩa tư bản chúng mày tha hồ mà ngửi khói nhé, xe thế này ô nhiễm phải biết. Nguyên đâu biết rằng tất cả các xe taxi ở Thái đều chạy bằng ‘gas’ chứ đâu có xài xăng ! Ngoài ra các bác tài lái xe tuk-tuk (một loại xe lam 3 bánh) đều tắt máy khi dừng xe.
Sau cùng chàng cũng đến được khách sạn, đưa tờ 500 baht, bác tài không có tiền thối nhưng nhanh nhẹn chạy ngay vô reception của khách sạn xin đổi tiền lẻ. Cô nhân viên nhanh chóng thu tiền, bấm máy vi tính rồi mở ngăn kéo xuất tiền lẻ cho bác tài. Bác ấy thối lại tiền cho chàng và chắp tay chào tạm biệt với nụ cười đôn hậu.
Sau khi nghỉ ngơi một chút , Nguyên giở bản đồ tìm đường đến khu trung tâm thương mại Siam Center. Vị trí hiện tại của chàng là ở ngay sát ga sky train Phloenchit, như vậy chàng chỉ việc đến ga này, mua vé đi theo hướng Mochit, bỏ một ga là đến Siam Center. Thật rõ ràng và tiện lợi, trừ khi mù chữ thôi chứ cứ biết chút tiếng Anh là OK. Sky train là tàu điện chạy trên đường xây trên cao, giá cũng không đắt lắm, sạch sẽ và nhất là tránh được nạn kẹt xe.
          Lặn lội , window shopping chán chê , Nguyên lại muốn ghé ăn tối cùng một người bạn Thái tại một nhà hàng ở khu Ratchada. Giở bản đồ ra xem thôi. Đơn giản thôi,  chàng lại lên sky train ( tên chính thức bên Thái là BTS – Bangkok Transit System), đi theo hướng ngược lại đến ga Asok, tại đây Nguyên sẽ xuống tàu và đổi qua một phương tiện giao thông khác, đó là tàu điện ngầm – tên chính thức là MRT – Mass Rapid Transportation - để đến được khu Ratchadaphisek.

          Đứng trên tàu điện sạch bóng, Nguyên bồi hồi nhớ lại. Lần đầu tiên qua Thái, đâu khoảng năm 1998 thì phải, chàng thấy họ đang xây những cái trụ to bằng bê tông để đỡ đường ray. Năm sau qua lại thì đã thấy sky train lao vun vút trên đầu. Tính ra mỗi chuyến tàu có thể chở được cả ngàn hành khách, điều đó có nghĩa là bớt được khoảng 800 chiếc xe hơi chạy trên đường. Vua Xiêm quả là biết lo cho dân, cho nước. Vài năm sau qua Thái thì họ lại đang đào đào đắp đắp gì đó (nhưng không có xây lô cốt khắp nơi như ở ta), hỏi ra thì họ đang xây dựng tuyến metro. Đến năm 2004 thì metro Thái bắt đầu hoạt động. Như vậy , không kể đi bộ và xe hơi , người dân Thái có thể  dùng các phương tiện sau để di chuyển : xe ôm, bus, tuk-tuk, taxi, BTS (sky train) và MRT (metro).
          Tàu đã dừng lại, lẫn trong dòng người bước đi trên nền ga sạch bóng và sáng choang, Nguyên thầm nghĩ : vua Xiêm quả là biết lo cho dân, dân Xiêm quả là đại phước.