tôi cũng thường hay để ý một chút đến các tin tức liên quan đến nước Nhật.
Hôm nay nhặt được vài mảnh nhỏ hay hay, tôi gủi lên đây cho các bạn cùng xem để hiểu thêm về văn hóa Nhật.
Những hình ảnh về tỵ nạn hạt nhân. Sau thảm họa 11/3, hàng vạn người đã phải rời bỏ nhà cửa ở gần nhà máy điện hạt nhân.
1- NHỮNG VẾT CHÂN KHÔ CỨNG TRONG BÙN
2- NHỮNG NGƯỜI BẮT CHÓ
Những chú chó này đang được dụ khị bằng thịt nướng ! Sắp thành mồi nhắm trong tiệm cầy tơ ư ?
Thưa không ! Đây là đội tình nguyện viên bắt chó. Họ mạo hiểm vào vùng đất bị ô nhiễm phóng xạ của thành phố Okuma để 'cứu' các con vật nuôi. Những con vật này đã bị bỏ rơi khi chủ nhân của chúng phải sơ tán tránh phóng xạ rò rỉ từ nhà máy điện hạt nhân Fukushima Daiichi. Nhưng nhiều người tản cư lại nhớ nhung các chú quá ! Thế là ...
3- GIỮ VỮNG TRUYỀN THỐNG
Tắm onsen (tắm nước khoáng nóng khỏa thân tập thể) là một tập quán văn hóa truyền thống của người Nhật. Trong một trại tạm cư sau hiểm họa sóng thần và rò rỉ phóng xạ, những người đàn ông này cũng tranh thủ tắm !
Cụ Nobuko Sanpei, 74 tuổi, một tong hàng ngàn người đang SỐNG trong những 'nhà hộp giấy' như thế này. Cụ cho biết : " Ngột ngạt quá nên tôi cắt một cái lỗ cho thoáng ".
Leo núi ai cũng mong lên đến đỉnh vì đó là nơi cao nhất, thiêng nhất và xa trần thế nhất.
Từ thưở xa xưa, các nhà sư đã xây dựng trên đỉnh Yên Tử một ngôi chùa bằng đồng, nên gọi là chùa Đồng. Ngày nay việc lên đỉnh núi đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều nhờ hệ thống cáp treo, tuy nhiên bạn vẫn phải leo núi một đoạn khoảng non 1 km.
Dọc đường có một pho tượng có hình người gọi là tượng An Kỳ Sinh, theo tên môt đạo sĩ đã lên núi tu luyện, chế linh đan và khi mất đi hóa thân thành tượng đá. Đường đi lên núi dốc và quanh co, chúng tôi men theo các lối đi nhỏ hẹp xen giữa các tảng đá đidần lên cao.
Và rồi xa xa, chùa Đồng đã thấp thoáng hiện ra. Khánh chùa Đồng Chuông chùa Đồng Ngôi chùa hiện nay được khánh thành năm 2007 đúc bằng đồng nặng 70 tấn, nằm ở vị trí cao nhất (1068m), thiêng liêng nhất và là nơi hội tụ được linh khí của trời đất. Tam Tổ Trúc Lâm và các vị thiền sư thường chọn nơi đây để thiền định Tu tây tu đông Chưa về chùa đồng chưa đắc quả tu Thế ngày nay con cháu ngài 'thiền định' , tu tập ra sao ? Theo dòng người chen chúc , đu bám lên chiêm bái ngôi chùa thiêng, người ta đã : - Thi nhau hành hạ chùa Đồng : ngôi chùa tội nghiệp nằm lọt thỏm giữa rừng người và đau đớn bị bào mòn không phải bời mưa nắng mà bởi hàng vạn bàn tay thi nhau dùng tiền chà xát vào vách chùa.
Quả chuông cũng chịu chung số phận, hiện tượng 'xát tiền' đã làm quả chuông bạc trắng và chữ nho mòn vẹt hẳn. Tượng đá ngài đạo sĩ An Kỳ Sinh mà họ cũng không tha ! Chà cho láng luôn !
May thay ngày tôi lên núi không nhằm mùa lễ hội và các khách thập phương hôm ấy cũng không ai có những hành động như trên. Mà nếu có ai móc tiền ra chà thì đã chắc gì Andro tui không bắt chước. Cái đó gọi là " hội chứng bầy đàn ". Trong đàn thú hễ có một con cắm đầu chạy là cả đàn rùng rùng chạy theo. Hôm ấy nếu có một người rì rầm khấn, rồi lấy tiền ra xát lên chuông lên chùa thì ... Thôi đến giờ xuống núi rồi.
Chúng tôi lại trở về theo lối cũ : tượng An Kỳ Sinh, ga cáp treo, chùa Hoa yên, Vườn tháp và cuối cùng là Suối và chùa Giải Oan. Chuyến đi thăm Yên Tử khiến tôi thực sự khâm phục Phật Hoàng Trần Nhân Tông với những suy nghĩ và viêc làm vừa rất đạo, vừa rất đời - làm vua, dẹp loạn, soạn kinh và sau cùng ẩn nơi cửa thiền do mình sáng lập - hệ phái Trúc Lâm Yên Tử.
Chùa nằm dựa cheo leo nơi vách núi, nơi mà xưa kia Trần Nhân Tông thường đến đọc sách, soạn kinh. Từ chùa nhìn ra cảnh trí xinh đẹp, trời xanh, mây trắng, cây cối tươi tốt, chim hót véo von ...
Bốn giờ sáng. Trong căn phòng đã dịu bớt sex in the air, máy lạnh phà ra từng làn hơi mát rượi, Kevin khẽ mở mắt.
Cuộc đời cũng nghiệt ngã, chả ai muốn làm đĩ nhưng lỡ sinh ra trong một gia đình nghèo khó, sa chân vào hang ổ của bọn buôn người và thế là suốt đời cắn răng chịu đựng bao nỗi nhục nhằn. Còn ai sung sướng sinh ra trong gia đình tử tế, ăn học thành tài thì gọi là người đàng hoàng. Mà có chắc là tay ai cũng sạch không ? Không có cái này sao có cái kia ? Không có điếm sao có gái nhà lành và ngược lại ! Ai mà muốn làm đĩ.
Đang nghĩ vẩn vơ, Kevin cảm thấy Vanida khẽ cựa mình, nàng từ từ mở mắt và ngồi dậy. Nàng nói :
- Mặc dù còn sớm nhưng em xin phép về nhà.
Nàng muốn về thì mình cũng chả nên níu kéo làm chi.
- Ừ thôi em về nha ! Tối nay anh ra bar kiếm em.
- Ô ! Hôm nay là ngày nghỉ anh ơi. Em sẽ không "đi làm".
- Thì cho anh số phone anh rủ em đi chơi.
- Không được anh ơi. Hôm nay là off day !
Chả hiểu cái em này làm việc kiểu gì mà cũng có off day. Kevin cũng không nài nỉ nữa, chàng ôm hôn Vanida và mở cửa tiễn nàng ra về. Nhìn dáng em nhỏ nhắn bước nhanh dọc cái hành lang dài và hẹp vắng tanh, Kevin khẽ thở dài.
Thấy còn sớm, chàng ngả người xuống giường chợp mắt. Nằm chưa nóng chỗ đột nhiên có tiếng điện thoại gay gắt réo vang . Kevin chửi thầm mẹ kiếp có chuyện gì đây. Chàng nhấc máy.
- A lô !
Đầu dây bên kia có tiếng đàn ông :
- Lady goes out. Are you OK ?
À thì ra tụi reception gọi xem mình còn sống không.
- Oh ! Yes , I'm OK !
- Thankyou sir !
Mẹ, cái tụi này kỹ lưỡng ghê, mình OK thì em mới ra khỏi hotel được. Đúng là chơi đĩ có bảo kê.
Sáng sớm thức dậy, Kevin đi xuống hồ bơi. Làn nước trong xanh mát rượi xua tan mọi mệt mỏi sau một đêm trác táng. Bơi vài vòng tái tạo nguồn sinh lực để đêm nay còn chiến đấu. Sau một ngày ra đảo chơi dù lượn, lả lướt Jetski, Kevin và thằng Út quay về khách sạn và hai chàng tẩm bổ bằng hai miếng T-bone thật chất lượng. Hôm qua thằng Út cũng chiến một trận tơi bời hoa lá với em Ratana xinh xắn có khuôn mặt chinese của nó. Buổi chiều nghỉ ngơi và đến tối hai thằng lại đi trên con đường mà giờ đã khá quen thuộc đến quán Thiên Đàng.
Ôi trời ơi ! Kevin không tin ở mắt mình nữa. Quán đóng cửa im ỉm, không một bóng người. Và kinh khủng hơn là tất cả các quán bar ở Pattaya đều đóng cửa. Cả hai buồn bã đi trở ngược về khách sạn. Phải mà có hoa đào nở thì hai chàng chắc đã ngâm câu :
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong
Mặt người giờ ở nơi nao
Hoa đào vẫn đó cười chào gió đông
Giờ này em ở đâu ? Vanida ơi !
Anh nhớ em.
HẾT
Tái bút : sau khi về khách sạn, hỏi lý do tại sao các quán bar đóng cửa thì hai chàng được nhân viên du lịch cho biết là HÔM NAY LÀ NGÀY RẰM , quán bar NGHỈ.
Thì ra off day mà Vanida nói nghĩa là ngày rằm, nàng nghỉ không làm việc.
Cuộc vui nào thì cũng đến hồi kết thúc. Bia đã say và Viagra thì cũng đã thấm, thôi anh đưa em về nhá.
Kevin kêu tính tiền và khoác vai Vanida rời quán Thiên Đàng tìm đường xuống Địa Ngục, ủa lộn Vườn Địa Đàng mới đúng . Đường phố về khuya vắng teo, chỉ còn bóng đèn đường vàng vọt soi bóng hai người in trên mặt đường ẩm ướt.
Vì khách sạn cũng không xa lắm nên hai chàng và nàng đi bộ. Lợi dụng một chỗ tối khuất dưới tàng cây, Kevin kéo Vanida vào lòng và hôn lên môi nàng. Nàng cũng hôn trả nhưng không kéo dài,
- Để chút đi anh, về khách sạn đã.
Chẳng mấy chốc hai người đã bước vào tiền sảnh của khách sạn. Vanida nhanh nhẹn tiến tới quầy lễ tân (reception) và líu lo một tràng tiếng Thái. Sau khi trao đổi với nhân viên tiếp tân, nàng kêu Kevin đến nói chuyện với anh ấy.
- Theo thể lệ thì anh phải đóng tiền lưu trú cho cô đây.
- OK . Sẵn sàng thôi.
- Chúc anh vui vẻ, Cô ấy dễ thương lắm và không phải là kratoey đâu !
À ! Gã này chắc mắt có gắn máy chiếu tia X xuyên qua quần áo hay sao mà biết nàng không phải là kratoey - trai chuyển giới. Thực ra Kevin có thể đưa bạn gái lên thẳng trên phòng nhưng qua reception thì được bảo kê em là gái thật 100% vì đã có nhiều vụ đánh nhau vỡ đầu vì em hiện hình là một ladyboy ! Ngoài là gái nhưng bên trong còn nguyên si bộ đồ giữa lòng thòng !!! OK , với chút chi phí nhỏ, chàng biết Vanida đúng là con gái !
Thang máy đưa hai người lên tầng 12. Kevin nôn nóng mở khóa phòng. Máy điều hòa chạy êm ru phả vào người một luồng không khí mát lạnh. Kevin kéo Vanida nằm xuống giường nghỉ mệt. Hai người nằm nghiêng nhìn nhau. Lúc này không mặc đồ biểu diễn, nàng trông dịu dàng hơn trong chiếc áo thun trắng in những bông hoa violet nho nhỏ màu tím.
- Nghỉ mệt chút nha.
- Dạ !
Vanida nhẹ nhàng xõa tóc và ngả đầu, gối lên tay Kevin. Chàng xoay người ôm lấy nàng và khẽ hôn lên tóc. Mùi nước hoa thơm nhẹ nhưng cũng đủ làm Kevin ngất ngây. Chàng chuyển xuống hôn môi, một nụ hôn say đắm và kéo dài. Kevin thì thầm vào tai Vanida :
- I love you !
- Thankyou !
Giọng nàng nhỏ nhẹ và ngoan hiền.
Nằm một lúc, hai người rủ nhau đi tắm. Vanida nói để em tắm cho anh nha.
Chàng nằm dài trong bồn tắm. Nàng vặn vòi sen cho nước âm ấm và xịt lên người chàng. Sau đó nàng lấy xà bông chà nhẹ lên khắp thân thể chàng. Miệng luôn hỏi :
- Anh có lạnh không ?
- Không ! Bây giờ anh 'nóng' lắm em ơi.
Kevin chơi chữ làm nàng cười khanh khách. Thỉnh thoảng trong lúc tắm Kevin hứng chí kéo Vanida vào lòng và vuốt ve nàng thì nàng lại nhẹ nhàng đẩy ra và nói :
- Relax ! Relax !
Kevin cũng ngoan ngoãn nghe lời nhắm mắt thư giãn không nghĩ đến chuyện bậy bạ nữa.
Sau khi tắm nước nóng, Kevin thấy người nhẹ nhóm và bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến. Giờ đây chả còn gì đáng kể ngoài chuyện vui vẻ với một cô gái dễ thương. Chàng mở tủ lạnh lấy chai whiskey Chivas và rót ra hai cái ly nhỏ.
- Dzô !
Hương rượu mạnh thơm bốc thẳng lên đầu, kích thích mọi giác quan. Môi Kevin quyện chặt với môi Vanida, nụ hôn nồng nàn thơm mùi em và mùi Chivas. Và chàng như ngủi thấy mùi sex in the air.
Vanida tiến lại dàn hi-fi, nàng lựa chọn gì đó rồi bắm nút PLAY. Một dòng suối âm thanh tuôn ra bao phủ lấy hai người. Vanida bắt đầu uốn éo nhảy theo điêu nhạc. Trên người nàng giờ đây chỉ còn có cái áo ngực đen và chiếc quần lót chấm bi màu hồng. Hai má nàng ửng đỏ, một phần do rượu, một phần do nhảy múa. Kevin nhấp nốt chút rượu còn sót trong ly, lao về phía Vanida, ôm chầm lấy nàng và hai người cùng nhảy theo nhạc.
Mắt nhìn mắt, môi kề môi, thân hình cuốn chặt vào nhau.
Kevin nghe tiếng tim của mình đập dồn dập hòa với tiếng tim của Vanida.
Ngày hôm nay, tại Pattaya này, kỹ sư Kevin đã rũ bỏ hết mọi nỗi phiền muộn và chàng hát thầm bài "trong đôi mắt anh, em là tất cả", Kevin hiện nguyên hình là một con đực khát tình. Còn Vanida thì đã hoàn thành nhiệm vụ gợi tình. Hai người giờ đây chỉ còn một đích đến : cái giường. Tuy nhiên chuyện đời không như mơ ước ! Thời gian gần đây do stress, do hút thuốc lá nhiều, do rươu bia .. Kevin bị mắc bệnh liệt dương hay còn gọi là bệnh bất lực, tiếng dân gian gọi là "yếu sinh lý" ! Nghĩa là cái của chàng khi cần cứng thì nó đếch cứng, mà có khi chưa cần thì nó lại ra vẻ rất oai vệ. Đi khám BS, mấy lão lang băm cho làm đủ thứ test rồi kết luận là chàng bị Rối loạn Cương Dương (Erectile Dysfunction) ! Mẹ nó, không đi khám thì Kevin cũng biết thừa là cương dương của chàng bị rối loạn ! Mấy lão nói tập thư giãn và cho mấy viên Viagra để sử dụng khi cần thiết. Bây giờ thì Kevin say Vanida lắm rồi nhưng mà nhỡ đang làm ăn mà súng đạn trục trặc thì mất vui ! Chàng quay qua hỏi thằng Út :
- Ê ! Mày có mang thuốc theo không ?
- Trời ! Giờ này làm gì có ! Để tao nghĩ xem.
Nó suy nghĩ vài giây mà Kevin thấy lâu như cả thế kỷ. Rồi nó nói :
- Mày ngồi chờ tao chút nhe !
Nói xong nó vot chạy nhanh ra khỏi quán. Chưa đầy hai phút sau nó lại trở vô, nháy mắt cười cười.
- Xong rồi. Mày đừng lo. Chút tao đưa cho.
Cái thằng thật lanh lẹ. Hồi chiều nó để ý quanh khu vực đèn đỏ này có nhan nhản nhà thuốc tây, mà nhà thuốc nào cũng trưng bảng quảng cáo bán Viagra hay Cialis, thế là nó chạy ra mua cho mỗi thằng một viên.
Kevin quay qua Út nói :
- Thôi uống hết chai này thì rút lui chứ !
- Ừa ! Về thôi.
Vanida tựa vào Kevin hỏi :
- Phải anh nói với bạn là uống hết thì về đúng không ?
- Ừa ! Mà sao em biết.
- Thì em đoán vậy thôi. Bộ anh không vui hả sao về sớm vậy ?
- Tại anh đi cả ngày cũng hơi mệt nên muốn về nghỉ ngơi một chút .
- Anh cứ thoải mái đi. Em đâu có bắt anh làm gì đâu. Đêm nay là của anh, anh muốn làm gì cũng được, từ từ thôi.
Trời ơi, cái con nhỏ này sao nó khéo léo, diu dàng đến thế ? Kevin nhìn đắm đuối vào mắt Vanida :
- Thì em cũng biết là anh rất thích em rồi đó.
- Ừa ! Hồi nãy lúc em đang nhảy thấy anh cứ ngoái đầu nhìn em hoài nên em cũng mến anh. Chút về khách sạn em nhảy cho anh coi.
Oh My God ! Kevin nghĩ đến cảnh hai người trần truồng nhảy nhót với nhau mà căng cứng cả người. Chàng chỉ muốn bay về khách sạn cho lẹ.
Tôi ngồi trên xe bus và chụp được cảnh này.Máy phải tăng độ nhạy đến 6400 ASA mới ghi hình được vì trời rất tối. Có lẽ không cần thuyết minh các bạn cũng hiểu được phải không ạ ? Một thành phố mà hoạt động đĩ điếm khắp nơi thì không biết nên buồn hay nên vui nữa ?